Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặc sản Bình Thuận. Hiển thị tất cả bài đăng

Bánh hỏi cháo lòng

Ẩm thực Việt Nam - Phú Yên

- Trên đường thiên lý Bắc Nam, nếu có dịp bạn hãy dừng chân ghé quán Hòa Đa (xã An Mỹ - Tuy An) để thưởng thức món bánh hỏi cháo lòng – thứ đặc sản dân dã nhưng đậm đà ý vị của vùng quê Phú Yên. Quán Hòa Đa được vợ chồng anh Quang và chị Từ Tâm mở cách đây hai năm nhưng đã nhanh chóng trở thành điểm dừng chân quen thuộc của cánh lái xe đường dài.


Nhờ nằm trên trục lộ giao thông chính nên hai món ăn này - bánh hỏi và cháo lòng - không chỉ thu hút được khách nội tỉnh mà còn trở thành “đặc sản” hấp dẫn khách ngoại tỉnh... Quán Hòa Đa chỉ mở một buổi duy nhất là buổi sáng để chủ yếu phục vụ khách thuận đường ngang qua, dừng chân nghỉ ngơi ăn sáng. Cả hai món - bánh hỏi quấn bánh tráng và cháo lòng - đều là những món ăn quen thuộc, bình dân nhưng qua bàn tay chế biến của chủ quán đã trở thành những món khó quên cho những ai đã một lần thưởng thức.

Theo chị Từ Tâm, để món ăn có chỗ đứng trong lòng khách hàng, đòi hỏi cần có sự chọn lựa kỹ lưỡng ngay từ lúc chọn nguyên liệu. Điều đặc biệt hơn hết là chị đều dùng nguyên liệu tại chỗ.

Trước hết là tận dụng bánh tráng Hòa Đa có ưu điểm được tráng bằng thứ bột gạo trong vắt nhưng lại có độ dẻo, không dai và không bị nhão một khi nhúng nước quá lâu. Tiếp đó thịt heo là những phần thịt đùi ngon nhất mà theo chị “lựa mười, chỉ ưng ý được một”. Để có nguồn thịt heo cung cấp ổn định cho quán, chị chủ động đặt sẵn với chủ chăn nuôi ưu tiên những lứa heo mới lớn, đúng tuổi.

Nhưng đậm đà nhất vẫn là nước mắm. Đó là thứ nước nhìn vào sóng sánh rất bắt mắt, khi nếm, một lúc lâu sau vẫn còn vị mặn, mùi thơm đọng trên đầu lưỡi. Chị Tâm lấy nước mắm từ “lò” của chị ruột - chuyên cung cấp cho quán và làm theo đặt hàng chứ không đem tiêu thụ rộng rãi trên thị trường.

Chỉ cần lấy bánh tráng quấn bánh hỏi, thêm một ít rau, thịt heo, rồi nhúng vào chén nước mắm có đâm chút ớt, nhai chậm rãi là đảm bảo vị giác của khách sẽ được kích thích tối đa. Thưởng thức xong món bánh tráng cuốn bánh hỏi, khách lại làm ấm bụng bằng một tô cháo lòng nghi ngút khói, thơm lừng. Anh Nghĩa trú tại Di Linh (Lâm Đồng) cho biết : Năm ngoái, đi ngang qua Phú Yên, tôi xe dừng ở quán này , nhờ đó tôi mới có dịp phát hiện 2 món “ruột” của quán. Sau đó, hễ lần nào có dịp đi ngang qua đây, tôi đều gợi ý bác tài ghé vào… Còn anh Tân (TP Tuy Hoà) thì tâm đắc : Lâu lâu tôi lại “hú” mấy đứa bạn chạy mười mấy cây số ra Hòa Đa để ăn bánh hỏi, cháo lòng, kèm một xị lai rai cho vui. Phú Yên mình nhiều nơi có món này nhưng theo tôi, ở Hòa Đa là… số dách!

Vietnam Food & Drink

Rộn ràng mùa ốc ruốc

Bình Thuận , Ninh Thuận, Phú Yên: - Khi cây mãng cầu qua những ngày trụi lá, giờ đã bật lên những đọt non cũng là lúc nông dân vùng ven biển ra bãi thăm dò, mò cào ốc ruốc. Loài sinh vật biển này chỉ bằng mút đũa, vỏ láng, óng ánh sắc màu; có con màu ruốc, con lấm chấm màu gạch, con rằn ri xám tro; ruột ốc chỉ có một chút thịt bằng chân tăm xỉa răng. Ít ai ngờ con ốc nhỏ nhoi lại giúp nông dân có được đồng ra đồng vô đắp đổi chợ búa trong khi chờ đợi mùa vụ.


(Thảnh thơi ngồi .. lể ốc)


ĐI CÀO ỐC RUỐC

Mùa ốc ruốc bắt đầu từ tháng hai âm lịch. Chờ lúc con nước rọt, bờ biển sóng lặng, vào khoảng 2-3 giờ sáng, dân cào ốc ruốc ở Tuy Hòa dậy sớm gọi nhau ơi ới, xe máy nổ giòn, họ phóng đi tứ tản ra các bãi biển từ Tuy Hòa, Tuy An và xa nhất là đèo Nại – Sông Cầu. Nơi nào bãi biển có cát là họ sà xuống, dầm mình, dúi que cào xuống nước ở độ sâu trên đầu gối, rồi trườn ra ở độ sâu hơn tới lưng quần, có chỗ sâu tới ngực. Họ dừng lại kéo từng nhát ốc lẫn cát vào bờ, vụt lên giũ xuống, đãi ốc trong nước – cát theo nước ra ngoài, ốc nằm lại trong túi lưới mùng. Nhát nào “trúng đậm” là 5-7 ký, nhát nào thưa cũng được vài ba ký. Khi số bao mang theo đã chứa đầy ốc là vác cào lên bờ về nhà. Hôm nào xe máy tải không hết ốc, họ phải nhờ xe buýt.

Ốc về, ngâm nước ngọt, đãi sạch cát, luộc chín, bỏ chợ. Nhả ốc trộng hơn (lớn) giá sỉ 4.000 đồng/ký, ốc nhỏ 2.000-3.000 đồng/ký. Bình quân mỗi ngày một chuyến đi cào ốc ruốc, trừ chi phí xăng xe, một lao động kiếm được trên dưới 100.000 đồng. Cào ốc ruốc là công việc của đàn ông, thanh niên có sức khỏe. Mỗi lần đi cào ốc, ít nhất phải hơn 4 giờ ngâm mình, chịu lạnh trong nước biển. Cào ốc như người đi mót lúa, chịu khó “năng nhặt chặt bị”, ai làm lớt phớt phải về tay không, tốn xăng xe và thời gian.


(Rửa ốc, chuẩn bị luộc để mang ra chợ )

THẢNH THƠI NGỒI CHƠI, LỂ ỐC

Dậy từ 3 giờ sáng, chị Thoa xóm tôi lục đục luộc ốc, cho vào bao, kèm theo túi gai bàn chải, chở ốc vô chợ Tuy Hòa bán sỉ. Tôi thắc mắc, ngày nào cũng có hàng chục bao, tính cả tấn ốc vào chợ đều được “nuốt sạch” mà không xảy ra tình trạng ế ẩm, trả treo, ép giá như hàng hóa nông sản khác. Ngồi ăn hết một bụm ốc, mất vài chục phút, béo bổ cái nỗi gì mà ốc ruốc không bị “đắt đồng ế chợ”. Nghe vậy, chị Thoa giải thích: “Anh cứ ăn thử vài lần, lể ốc quen tay là thấy ghiền liền hà!”. Chị Thoa nói rằng, ốc ruốc là thứ ăn chơi, ruột ốc tuy nhỏ nhưng mỗi lần dùng gai bàn chải “khèo” nó ra khỏi vỏ là một cái thú. Khi đưa thịt ốc vào đầu lưỡi, nhăm nhắp một chút, vị mặn ngon ngọt, thơm lờ, trôi tuột là dịch vị kích thích phải nhanh tay khèo cái nữa, cái nữa… một ký ốc mấy bà, mấy cô bán hàng ngoài chợ ngồi lể trong “nháy mắt” (ý muốn nói là lể ốc cực nhanh) 2000 đồng lon, 4 lon 1 ký, ăn hết ký này, ăn sang ký nữa không biết no mà chưa thấy đã thèm. Ăn thứ gì “no mất ngon”, chứ riêng ốc ruốc, ăn càng nhiều càng thấy “ghiền nặng”, chưa thấy ai biết ớn là gì !

“Thảnh thơi ngồi chơi, lể ốc” là câu nói quen miệng của nhiều người. Những người ngồi chợ bán hàng, trẻ con, học sinh, sinh viên vùng biển rạo ực đợi mùa, rỗi việc là ăn ốc ruốc. Ai cũng tranh thủ thưởng thức hương vị quê nhà, vì mỗi năm chỉ có một mùa. Từ tháng hai đến tháng tư, ốc ruốc theo sóng dạt vào bờ, làm quà tặng cho đời và gợi nhớ cho những ai ưa “ăn để thưởng thức” về một loài ốc biển nhỏ nhoi nhưng giàu phong vị, trước khi vỏ của chúng trở thành những… tấm mành mỹ nghệ nhiều màu, được xuất khẩu sang nhiều nước !


Vietnam Food & Drink

Ếch oàng Bắc Bình - Bình Thuận

Ẩm thực Việt Nam

- Mưa đầu mùa ở Bắc Bình (Bình Thuận) thường vào những ngày tháng tư âm lịch. Sau một trận mưa lớn, đồng ruộng nương rẫy xuất hiện cơ man nào là ếch. Ngoài những loại thường bắt gặp còn có ếch oàng. Giống ếch này không lớn, chỉ to bằng nắm tay đứa bé lên ba, nó tròn và chậm chạp. Da ếch bóng loáng, trên lưng có những chấm màu nâu đất pha đen, hài hòa khá đẹp mắt. Đầu ếch oàng nhỏ, bụng phình to, chân tay ngắn. Ếch oàng thuộc họ lưỡng thê nhưng đặc tính sinh học của nó không phải ai cũng nhận ra. Quanh năm ít ai bắt gặp nó trên ruộng đồng, ngoại trừ đào đất, thảng hoặc mới chợt thấy một vài con. Chờ cơn mưa đầu mùa ập xuống là trứng từ dưới đất ngoi lên kiếm mồi và sinh nở. Đến cơn mưa thứ hai của mùa mưa, không ai còn gặp chúng nữa.

Tiếng gọi nhau của chúng "ềnh... oàng" ''ềnh... oàng" nghe vang động cả một góc trời. Phải chăng vì vậy mà dân địa phương gọi chúng là ếch oàng? Đi soi ếch là cái thú của dân làng trong dịp này. Chỉ cần một ngọn đuốc là đủ bắt được mấy trăm con trong một đêm. Đây là mùa sinh sản của ếch, nên trứng của chúng nổi lềnh bềnh đen ngòm mặt nước.

Ếch oàng là một món ăn rất thú vị: Dân sành ở Bắc Bình không bao giờ mổ bụng, lột da ếch như mọi nơi mà cứ để nguyên con đem rửa sạch rồi thả vào nồi nước đun sôi một lát cho ra hết chất nhờn ở da. Vớt ếch ra, nướng trên lò than hồng. Mỡ cháy xèo xèo, mùi thơm bốc bay nghi ngút hòa vào mùi đất ẩm quện nhập trong cái nắng nhè nhẹ của mùa mưa thì hấp dẫn lạ thường! Nướng chín ếch mới rạch bụng móc bỏ bao tử, rồi chỉ cần một đĩa muối, tiêu, rau răm là có món nhậu tốt. Món ếch oàng nhắm với "đế gò Đen" thì thật tuyệt. Cái thú là chỉ được ăn thịt ếch oàng có một lần trong năm, vì vậy mà cánh nhậu còn có món "khô ếch" để có thể lai rai trong năm.

Chẳng biết ngoài Bắc Bình, Hàm Thuận Bắc ra, còn ở đâu có ếch oàng nữa không? Người dân nơi đây ai cũng biết món ăn độc đáo này. Tuy mộc mạc, quê mùa nhưng đã một lần nếm qua, hẳn là suốt đời sẽ không quên cái hương vị của đồng nội thiên nhiên Bắc Bình.


Vietnam Food And Drink