Hiển thị các bài đăng có nhãn Cõi Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Cõi Thơ: Trên đường đến lò sát sinh - On the way to the slaughterhouse

A poem by Mr. Vũ Anh Sương titled "On the way to the slaughterhouse" in dedication of the saintly buffalo.

TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN LÒ SÁT SINH
Vũ Anh Sương
Kính tặng anh Ngâu Lang

Anh đứng đó, trên đường đi hành quyết
Chốn tử hình là Thành Phố Văn Minh
Chắc anh biết, trước sau gì cũng chết
Nên nhìn trời và đất, lặng thinh!

Anh đứng đó, mũi ghịt vào lồng sắt
Trên chiếc xe lôi màu xanh da trời
Người phu xe đồng lõa cùng cái ác
Vượt phố phường, làng xóm như.. dạo chơi!

Từ biệt nhé! Cánh đồng xanh bát ngát
Kiếp trâu cày, khuya gió rét lạnh căm
Trưa nắng lửa, dọc ngang lằn roi jóc
Lúa oằn xe, bước rã, tối mưa dầm.

Từ biệt nhé! Dòng sông quê, bến nước
Bầy trâu về tắm mát mỗi hòang hôn
Những thợ cấy chân trần đi lũ lượt
Tiếng tù và giục giã bước cô thôn
(Khói lam chiều leo cháy bếp, cô đơn).

Từ biệt nhé! Lũy tre hè yên ả
Rặng trâm bầu nghiền ngẫm lũ trâu nhơi
Còi cộc đụn rơm, thiên đàng đám mạ
Tiếng cu đưa hòa tiếng võng ru hời!..

Vĩnh biệt nhé! Chuồng trâu đầy mòng muỗi
Chiếc róng trâu không đóng nữa, bao giờ
Con sáo sậu thương con nhồng lột lưỡi
Đàn gà con mất mẹ thức mong chờ!

Vĩnh biệt nhé! Cái cày và cái ách
Bóng mồ hôi trâu cổ cũng chai sần
Giúp nghèo khó nào quản gì cơ cực
Dẫu móng long, mũi lở sợi dây dàm.

Vĩnh biệt nhé! Lũ mục đồng thân thiết
Gánh cỏ dành non mượt đói trâu nhai
Những em bé đến trường học bắn giết
Hạt cơm ăn, đâu nhớ kẻ kéo cày!

Từ biệt nhé! Lũ chuồn chuồn, châu chấu
Những cánh cò trắng muốt chẳng xa bay
Người đeo đuổi nền Văn Minh Cơ Giới
Xác xe bò đầy ắp vựa ve chai.

Từ biệt nhé! Loài đỉa trâu gớm ghiếc
Tư lợi mình, hút máu những nông dân
Hoa súng đỏ ao bèo, đau sắc tím
Những nguy nga dinh thự lũ hôn thần
(Trâu chết để da, để.. vũng trâu nằm!).

Thôi vĩnh biệt! Cây đa làng, giếng nước
Mái đình cong, chợ búa, những cây cầu
Những câu hát, điệu hò, đêm tát nước
Những chiêng cồng rộn rịp, Lễ đâm trâu!..

Thôi! Vĩnh biệt! Hàng cau gầy trăng ngát
Cả loài người hung bạo chẳng ăn chay
Ai đâu biết, cốt trâu là Bồ Tát
Quần quật kéo cày, ăn cỏ, chết phanh thây!..

Bến Cầu 4.10.2006

http://newvietart.com/index1.1270.html

Cõi Thơ: Ngày em bao nhiêu tuổi (Quỳnh An)

Photo: Thúy Anh
The soul is ageless and forever. "Remember, we are not the body."

Em,
Một ngày nào em bước vào đời tôi
Rồi từ đó em và tôi là một
Như bóng với hình
Vô thủy, vô chung
Rất thân quen dù đôi khi như kẻ lạ
Nghìn trùng xa mà gắn bó không rời

Có phải em đến từ cõi trời diệu vợi
Mảnh linh hồn ngự trị xác thân này
Ôi thân xác phù du tựa lá bay

Đường trần em đi đang phủ đầy lá úa
Mùa thu cuộc đời đang lằng lặng về thăm
Nhưng ánh dương cao vẫn rực rỡ muôn phần
Và cây xanh sống bao ngàn niên kỷ
Rợp bóng tùng bát ngát ngõ về Quê...

~ Quỳnh An

Cõi Thơ: Thời tuổi nhỏ của tôi - My childhood time (Kim Tuấn)

The Vietnamese language is tonal and melodious. Many Vietnamese people can write poetry effortlessly, for their mother tongue is inherently musical. The country has many great poets. Among the famous ones was Mr. Kim Tuấn (1938-2003), whose several poems were adapted into popular songs. 

This nostalgic poem, titled "My Childhood Time," is quite rich in nature imagery: soaring egrets in the eve, twilight on a golden fragrant rice field, moon shadow suspending above the bamboo grove at village's end, a singing cricket, a fluttering butterfly, a crowing rooster...

Mother's shadow envelops my life like a cooling banyan tree
The banyan tree at the village's gate is there still, but where are you now, Mother?
I return... our homeland is as ever.
Alone I embrace my youth and cry
O Mother of mine!

Thời tuổi nhỏ của tôi
~ Kim Tuấn (1938-2003)

Thời tuổi nhỏ của tôi.
Buổi chiều ở quê nhà có cánh cò bay lên
và hoàng hôn chìm xuống trên cánh đồng vàng thơm lúa mới.
Đêm - có bóng trăng treo trên bờ tre cuối xóm
và tiếng chuông chùa rơi xuống trên dòng sông nước chảy êm đềm.

Thời tuổi nhỏ của tôi.
Buổi sáng có con chim bói cá đứng nhìn mẹ tôi giặt áo bên sông,
có con chim chào mào nghiêng đầu nghe tiếng mõ đàn trâu đưa nhau ra đồng cỏ,
nghe tiếng trống trường gọi lũ trẻ trên các nẻo đường quê.

Thời tuổi nhỏ của tôi.
Đêm nằm nghe tiếng thoi đưa của mẹ trên khung cửi.
Tấm vải thô mẹ dệt vội để kịp phiên chợ tuần.
Mẹ kiếm từng đồng xu nuôi tôi khôn lớn.
Những đồng xu làm nên bếp lửa gia đình.

Thời tuổi nhỏ của tôi.
Con dế hát trong bờ cỏ mục.
Con bướm bay bên bờ giậu nhà người.
Con gà gáy giữa trưa buồn tẻ.
Mẹ kĩu kịt đôi quang gánh qua cầu.
Lưng mẹ còng xuống theo ngày tháng để cho tôi có thể đứng thẳng với đời.
Cuộc đời trước mặt và mẹ ở sau lưng.
Bóng mẹ phủ lên đời con như cây đa bóng mát.
Cây đa đầu làng còn đó mà mẹ nay đâu?
Con trở lại... quê nhà nay vẫn như xưa.
Một mình con ôm lấy tuổi trẻ của mình mà khóc.
Mẹ ơi!

Cõi Thơ: Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười (Trần Trung Đạo)


ÐỔI CẢ THIÊN THU
    TIẾNG MẸ CƯỜI   

    Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
    Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
    Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
    Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

    Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
    Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
    Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
    Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

    Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
    Bên đời gió tạt với mưa tuôn
    Con đi góp lá nghìn phương lại
    Ðốt lửa cho đời tan khói sương

    Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
    Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
    Mẹ xa xôi quá làm sao vói
    Biết đến bao giờ trông thấy nhau

    Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
    Ngậm ngùi con sẽ giấu trong thơ
    Ðau thương con viết vào trong lá
    Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

    Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
    Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
    Ví mà tôi đổi thời gian được
    Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.


    Trần Trung Ðạo


MY LIFE
FOR MY MOM'S LAUGHTER


Version translated by Poet THANH THANH

PICKING up the handset I was stunned with surprise:
Whose voice as light as falling leaves in cold skies?
Isn't it ten years, ten years and over, dear mother,
Just in silence to miss and long for one another?

I left without any promises or pledges that day:
The old wild horse from its forest-land went astray.
Ten years for Mom's hair to turn mourning white,
And mourning-like my soul also in such a plight.

You've still been sitting there weaving your pain
By an existence of slapping wind and beating rain.
I've set off to set up from all directions a pyre
In order to disperse the mist for life lighting a fire.

Your voice was broken off, you choked up, I found;
Mom's endearing words or mere in-reverie sound?
You are too far, how could I reach out for you?
And when could we meeting again look forward to?

Do not cry, my dear mother, and continue to await.
All my grief I will hide in the rhymes I create.
Of all my sorrow I will write reams and reams,
And find your warmth my warmth in my dreams.

As I picked up the handset how astounded was I
To hear my mom's voice sadder than the rainy sky!
Should I be able to give up Man's time in hereafter,
I would offer mine to recover my mom's laughter.



Mille Automnes En Échange d'Un Rire De Ma Mère

(Traduit en français par Nguyễn Đắc Khoa)

Combien je suis stupéfait au moment òu je décroche le téléphone!
A`qui est cette voix aussi légère qu'une chute des feuilles jaunes.
Il y a dix ans, dix ans et plus, n'est-ce pas Maman?
Que nous avons vécu seulement dans l'angoisse et l'éloignement en silence.

Ce jour, sans faire aucune promesse je suis parti.
Le vieux cheval sauvage s'est égaré dans des montagnes et des prairies.
Dans dix ans, se sont tournés en un blanc de deuil tous tes cheveux.
En y pensant, je porte dans mon coeur ce deuil malheureux.

Tu t' assois toujours là-bas avec un coeur attristant

À côté d'une vie òu il fait du vent violent, la pluie battante.
Je vais ramasser les feuilles éparpillées à tous les vents
Pour faire un feu qui peut disperser toute la brume de cette existence.

J'ai trouvé que ta voix est étouffée par l' émotion.
Est-ce bien ta propre voix ou tout simplement celle en songe?
Comment pouvais-je t' atteindre depuis que tu as été très loin de moi.
Je ne sais pas jusqu'à quand nous pouvons nous voir.

Oh! Maman, ne pleure plus et fais un effort pour attendre avec patience
Dans les vers que je fais je cacherai toutes nos peines.
Sur les feuilles de papier j'écrirai toutes nos douleurs
Et dans mes songes je trouverai notre chaleur.

En décrochant le téléphone je suis extrêmement surpris.
La voix de ma Mère est plus triste que le crépitement de la pluie.
Si jamais j'avais le pouvoir de changer le temps
Contre le rire de ma Mère j'échangerais tous les mille ans.


Nhạc: Thế Sơn trình bày (Võ Tá Hân phổ nhạc)




http://www.trantrungdao.com/me/ttdthome10.htm