Hiển thị các bài đăng có nhãn Diary. Hiển thị tất cả bài đăng

[Film] 3 idots (Ấn Độ)


Một bộ phim hài đậm chất sinh viên, nhưng không kém phần cảm động, ý nghĩa, và cả ước muốn được cải cách nền giáo dục.

Câu chuyện xoay quanh ba sinh viên Học viện Kỹ thuật hàng đầu của Ấn Độ – Rancho, Farhan Qureshi và Raju Rastogi – và cuộc hành trình của họ.

Ngay từ đoạn đầu phim, Farhan đã kể lại việc mình được sinh ra và rồi “cuộc đời tôi đã được đóng dấu”, “không ai hỏi tôi muốn làm gì”. Đây cũng là chủ đề xuyên suốt cả bộ phim. Cũng có thể nói đây là một nguyên tắc sống của họ, rằng mỗi cá nhân sinh ra đều đã được sắp đặt sẵn phải làm gì. Con gái thì trở thành bác sĩ, con trai thì thành kỹ sư. Ngay từ nhỏ họ được dạy, cuộc sống là một cuộc đua. Tất nhiên, điều đó không sai nhưng không phải là tất cả. Và chính Rancho đã chỉ ra điều ấy, rằng sống hạnh phúc theo những gì mình thật sự mong muốn mới là điều nên làm. 

 “Nếu bạn theo đuổi sự ưu tú, thành công cũng sẽ đến với bạn.” Rancho đã sống chính như vậy. Thực tế, anh chỉ là con một người làm thuê, không có đủ điều kiện để được đến trường, nhưng chính lòng mong muốn khát khao đã giúp Rancho đến với giảng đường Đại học và tiếp tục niềm đam mê Cơ khí của mình. Chính Rancho đã giúp cho Farhan nhận ra rằng điều anh cần làm là trở thành một nghệ sỹ nhiếp ảnh chứ không phải là vì không muốn làm trái ý bố mà phải đi theo con đường mà anh không muốn. Đoạn Farhan thuyết phục bố mình để có thể thực hiện mơ ước của mình cũng là một đoạn rất hay, đầy tình cảm. Farhan nghe lời bố một phần do định kiến trong xã hội – con cái phải nghe lời cha mẹ mọi chuyện, cả ở công việc lẫn việc kết hôn – nhưng cũng do chính anh cũng rất yêu bố mình, không muốn bố phải buồn phiền vì mình.
 
Raju thì lại là một con người mềm yếu, tình cảm. Anh chịu áp lực lớn về tài chính từ phía gia đình mình. Cũng có thể vì lý do ấy mà anh tin vào Chúa hơn là tin vào bản thân mình. Chính sự sợ hãi đã khiến Raju không thể có kết quả học tập cao. Trong ba người thì Raju dường như là người tình cảm nhất. Anh khóc khi thấy Rancho chăm sóc bố mình, khóc khi bạn bè chăm sóc mình, khóc khi được nhận công việc đầu tiên.

Còn Rancho, câu chuyện của anh có lẽ là khó nhận diện nhất. Rancho đã tạo ảnh hưởng tới hai người bạn của mình, giúp họ vượt qua những khó khăn của bản thân mà tiến tới được thành công. Cùng với đó là mong muốn được thay đổi nền giáo dục, thay vì giáo dục con người trở thành cái máy, anh muốn mọi người đi học vì niềm yêu thích và khát khao thực sự. Rancho đối đầu với các giáo sư cũng vì lý tưởng ấy. Dĩ nhiên, đó là mong muốn tốt nhưng không dễ để có thể thay đổi trong ngày một ngày hai. Anh chỉ ra cho hai người bạn vấn đề của họ nhưng chính anh lại không thể đối diện với vấn đề của mình. Anh yêu Pia, nhưng anh biết anh không thể đến với cô ấy, vì thực ra anh chỉ là người thay thế cho Rancho thật sự. Anh yêu quí hai người bạn của mình nhưng cũng biết sẽ có ngày phải xa họ. Nhưng chính anh lại không thể làm được gì…

Phim có khá nhiều chiêm nghiệm thú vị. Như là khi xem kết quả học tập, Raju và Farhan thì đứng cuối còn Rancho lại đứng đầu – “chúng ta buồn khi bạn của ta trượt nhưng còn buồn hơn khi họ đứng ở vị trí cao hơn ta”. Hay như đoạn mấy anh chàng say rượu, có câu “Thật dễ dàng để đưa ra những lời khuyên nhưng thực hiện nó mới là điều khó”.

Phim được xây dựng khá hài hước, và rất đậm chất sinh viên nên những ý nghĩa nó mang lại không hề khô cứng, nhàm chán. Thời lượng phim kéo dài nhưng kịch bản được xây dựng không hề thừa một chi tiết nào cả. Từng tình tiết được liên kết chặt chẽ, có nguyên nhân, kết quả rõ ràng. 

Tuy vậy, xem xong mình lại có chút gì đó buồn. “Nếu bạn theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ đến với bạn”. Theo đuổi điều mình đam mê? Mình, và bao nhiêu người khác nữa liệu đã làm được điều đó?

[Diary] Chúc tuổi 20...


Hèm, thực ra thì qua Tết là 20 rồi. Nhưng dù sao thì cái ngày sn nó vẫn chính thức hơn, nhỉ ;)
Từ ngày có fb (thực ra thì cũng ms 2 năm chứ mấy : ))), mình đâm ra chú ý đến cái ngày này hơn. Thì tại ngày này mọi ng vào wall chúc mừng mà, ko muốn nhớ cũng sẽ nhớ. Và thế là vì nghĩ nhiều, mình lại thấy muốn viết ra.
Có điều là năm nay thực sự rất tồi tệ trước khi sn mình đến. Ốm, thi, và nhiều thứ linh tinh xèng khiến mình phải dùng từ tồi tệ. Mình ghét ốm, cực kỳ, vì mỗi lần ốm xong lại mất thời gian để khắc phục lại đủ thứ phải tạm nghỉ trong cái khoảng thời gian ốm. Ấy vậy mà lần này cái khoảng thời gian này nó lại dài, quá dài, mà lại là ngồi nhà, đắp chăn và cách ly thế giới nữa chứ. Ko yh, ko fb, ko đt…
Có lẽ cần cảm ơn ngày hôm nay. Vì nó mà mình nghĩ đến nhiều thứ khác, và tạm quên đi những mệt mỏi dạo gần đây. Mà mình cũng ko thích phải viết ra nh gì ko hay ho. Đến khi đọc lại thấy mình ngốc nghếch và yếu đuối làm sao ấy :D
Trước hết là nghĩ về 1 năm qua. Chà, nếu phải nhớ lại 1 năm qua thì khó đấy, vì cái 1 năm dài nhưng mà trôi qua cũng thật nhanh. Làm được nhiều, mất nhiều, nhưng giờ bảo phải nhớ lại 1 năm qua có những cái gì thì thật khó để nhớ.
Làm được gì? Đan móc đc 1 số thứ này. May (hỏng) đc 1 cái váy này. À, ờ, mua đc máy may cũng là 1 việc >D<. Thêm 1 vài món ăn được thử nghiệm, 1 2 món gì đó đc đưa vào dsách yêu thích, 1 vài món sẽ còn đc nấu thường xuyên, còn lại đa số chỉ là thử nghiệm. Lên báo 1 lần. À, mà đấy là tạp chí nhé, oách phết =)). Thôi thì báo gì cũng vẫn là đc lên báo, nhở. Kiếm đc ít tiền, tiêu xài gần hết, còn 1 ít tiết kiệm dành cho tương lai… Hồ, nhiều phết đấy nhở.
Lớn nhất là cưới 1 tình yêu mới. Mới nhưng ko bao giờ là số 1. Mối tình đầu thì chỉ có 1 mà thôi.
Chưa làm gì? Vẫn ngu ngốc như ngày nào. Vẫn chẳng thể yêu thương và làm đc nhiều điều cho mẹ như mẹ dành cho mình. Học hành vẫn tệ, tiếng Anh vẫn ko đc cải thiện. (lọ mọ chơi bời thì nhiều chứ lọ mọ học hành thì ít : ((). Vẫn chưa đan, móc, nấu... đc hết danh sách đã lập cách đây vài năm :-<. Vẫn một mơ ước về chiếc guitar và 1 đứa con gái có thể oánh đc 1 bài tử tế. Vẫn chưa làm đc rất rất nhiều thứ muốn, thích, và phải làm. Vẫn chưa yêu đc 1 ai và chưa đc 1 ai yêu :-j.
Ko hài lòng với năm vừa qua. Nhưng mình thích nh gì đã có, đã mất. Và thế cũng là đủ rồi.


Danh sách cho tuổi mới:
  1. … [Cái này khó nói – nhưng rất quan trọng!]
  2. Yêu thương nhiều hơn.
  3. Học :-<
  4. Tiếng Anh =,=.
  5. Mua 1 cái đàn và làm nh gì cần làm ;))
  6. Ha, cần may cho đc 1 cái váy tử tế (= có thể mặc đc :-<)
  7. Tiếp tục cái danh sách đã lên vài năm trước.
  8. Lọ mọ và linh tinh xèng.
  9. Chẹp, đã cưới ng yêu thì phải xxx gì đấy chứ còn sao nữa =)) (dành cho 18+)
  10. Yêu 1 ng.
  11. Làm cho cái thằng số 10 kia kìa, nó yêu mình!

*2 cái cuối là kế hoạch dài hạn cho nhiều năm*

Hầy, cuối cùng thì phải gửi lời cảm ơn tất cả anh chị em cô dì chú bác bạn bè thân thích họ hàng gần xa ba la đủ kiểu đã cmsn em ạ!!! : ))
Trước giờ ngày sn ko có nhiều ý nghĩa vs mình lắm. Cũng chỉ là 1 ngày trong năm thôi. Từ ngày có fb, đc nhận nh lời chúc trên đây thì có vẻ như nó có ý nghĩa hơn.
Lẽ dĩ nhiên, mình chẳng nhớ hết đc, cũng chẳng dỗi hơi ngồi soi mói xem ai đã chúc mình hay chưa. Nhưng đôi khi chỉ 4 chữ “cmsn” cũng đủ khiến mình thấy vui. Vui, vì mình biết rằng mình đang hiện diện trong cuộc đời này, và ng kia biết đến mình. Con ng cứ hay mải mê đi tìm 1 ng hiểu mình nhưng với mình, có ai đó “biết đến” đã là đủ.
Ngày nay, 1 cái google cũng có thể tìm ra thông tin về ai đó. Và nếu ở blog, mạng xã hội thì việc biết, thậm chí là hiểu về ai đó lại càng dễ dàng. Hẳn nhiên, nh ng đã là bạn bè cũ, mới, hay đang là bạn bè thì đã đành, nhưng có nh ng chỉ biết nhau qua cái fb này. Mình cũng đã từng vào fb ng khác và cố gắng tìm hiểu về họ qua nh thông tin hiển thị public mà. Và mình thấy khi 1 ng nào đó, ko biết mặt, (thậm chí ko biết tên thật) lại cmsn mình thì đó cũng là 1 điều đáng để nhớ, và càng đáng quý hơn khi có nh ng còn chúc nh gì thật thiết thực với mình – nh thứ mà họ đã tìm hiểu đc qua cái fb này. “Biết đến” là thế đấy. Cảm ơn thêm 1 lần nữa cho nh lời chúc ấy nhé.
Có nh ng bạn cũ, đã lâu thật lâu chẳng có dịp gặp mặt, chuyện trò, trao đổi gì với nhau. Nhưng cũng ngày này, họ vào cmsn, cho dù chỉ là do cái thông báo của fb nó hiện ra đi chăng nữa thì cũng thật vui. Có lẽ, họ vẫn nhớ mình là ai. “Biết đến” là thế đấy. Cảm ơn thật nhiều các bạn đã ko quên mình, vẫn dành cho mình nh lời chúc thật ý nghĩa!

Mỗi năm, đc 1 dịp nhắc lại rằng mình đã tồn tại trên đời với thật nhiều nh ng biết đến mình. Sống chẳng phải là để mọi ng biết đến, để họ cảm thấy vui vì đã biết đến mình sao…

[Film] My sister's keeper

Anna sinh ra với sứ mệnh kì lạ. Cô bé có gen hoàn toàn phù hợp với Kate – người chị bị ung thư từ bé của mình. Từ nhỏ, Anna đã phải hiến tặng cho Kate máu và tủy của mình để duy trì sự sống cho Kate.

Cho đến một ngày, Kate cần được ghép thận. Anna quyết định không hiến tặng nữa. Cô kiện cha mẹ mình ra tòa để dừng việc hiến tặng lại.

Mình thích cách kể chuyện của phim. Nó không phải là cả câu chuyện dài mà là những mảng ký ức. Nhỏ thôi, thậm chí hơi vụn vặt. Những mảng ký ức mà hẳn là trong cuộc sống này  ta đã bỏ qua nó, quên mất rằng ta đã có những phút giây thật đẹp như thế.

Thích cả cách mà mỗi nhân vật lại nói lên suy nghĩ của mình. Từng người trong cậu chuyện có cảm giác gì… tất cả đều được nói ra. Nó cho ta một cái nhìn đa chiều hơn về câu chuyện. Trong những lời ấy, mình thích lời của Kate nhất. Cô bé xin lỗi từng người một. Từ bố, mẹ, anh trai và cả em gái Anna: “Chị xin lỗi vì không chăm sóc em được mà đáng lẽ phải như thế”.

Kate bị ung thư. Cô bé biết mình sẽ chết, ai cũng biết thế. Và có lẽ vì thế mà cách nhìn nhận cuộc sống của mọi người trở nên khác đi?

Trong những mẩu chuyện ấy có một câu chuyện nhỏ rất hay. Ấy là về tình yêu của Kate. Nếu như hóa trị làm cô bé đau đớn thì tình yêu lại là thứ thuốc giảm đau hữu hiệu nhất. Bạn trai của Kate cũng bị ung thư, họ gặp nhau ở bệnh viện. Khi Kate hỏi: “anh có sợ cái chết không”, cậu đã trả lời “không, vì anh mắc bệnh mới được gặp em”. Và cả cái cách mà bố Kate nhìn cô khi cô xinh đẹp trong bộ váy đi dự dạ hội với bạn trai cũng làm mình thật sự xúc động. Làm cha mẹ, ai cũng mong con cái mình khỏe mạnh để trưởng thành…

Những mẩu chuyện nhỏ nhưng thật sự rất xúc động. Từ việc mẹ Kate cạo tóc, Kate chia sẻ việc có nụ hôn đầu tiên với cô em gái Ann, đến cảnh ở bãi biển…

Nhưng có lẽ chi tiết mình thích nhất là khi trước lúc Kate ra đi. Mẹ cô đã khóc thật nhiều vì bà biết mình buộc phải đầu hàng cuộc hành trình duy trì sự sống cho Kate. Còn Kate lúc ấy lại là người ôm mẹ vào lòng. Cô bé biết mình sẽ ra đi, nhưng lại là người mạnh mẽ hơn. Có lẽ, cái chết với người nào đó không quá khó khăn đến thế, chỉ có những người còn sống mới thực sự đau khổ?

Và mình đã thật sự bật khóc khi biết tại sao Anna lại muốn dừng việc hiến tặng…

Kết thúc phim. Mọi người quay trở lại với cuộc sống không có Kate. Nhưng “Kate đã từng sống, và chị ấy là người tuyệt vời”.

Hãy xem phim này để được khóc, để được thấy mình hạnh phúc như thế nào, không phải vì mình được sống mà vì mình được thấy người khác sống khỏe mạnh…

[Film] Tiết khí sư cuối cùng (phim 3D)


 Lần đầu đi xem phim 3D, không ngờ lại được xem phim hay đến thế. Phim này dựa trên loạt phim hoạt hình, mình đã lên youtube xem được lướt qua phim đó. Mình không muốn so sánh quá nhiều với phim hoạt hình bởi cũng chưa xem thật kỹ, nhưng có một điều chắc chắn là nội dung chỉ giống về cơ bản, còn từng tình tiết được thay đổi, mạch lạc hơn và có ý nghĩa. Các chi tiết trong phim cũng được sắp xếp hợp lý hơn, nhân vật có cá tính hơn.
 Quay trở lại với bộ phim 3D. Nếu nói về nội dung, thì trên các quảng cáo cũng đã nói sơ qua rồi, mình không nhắc lại nữa, cái mình muốn nói là về chủ đề mà phim đưa ra. Theo mình thì ít nhất ở phần 1 này câu chuyện xoay quanh 2 chủ đề, cũng là 2 tư tưởng lớn.

 Một là, “cái đức tâm sẽ lấp lại cân bằng cho thế giới”. Chủ đề này có thể thấy dễ nhất khi bà của Katara và Sokka nói về việc Avarta sẽ lập lại trật tự thế giới như thế nào. Khi Aang phát hiện ra mình là Avarta, cậu không chấp nhận việc mình không thể có gia đình – đó là mong muốn đầy tình cảm. Rồi cách cậu ứng xử với Thái tử Zuko nữa, đầu tiên là việc biết đó là kẻ muốn hại mình nhưng khi có thể cậu đã không giết, và sau đó khi ở Bắc phương Thủy tộc còn nói: “chúng ta đã có thể là bạn”. Cả cách cậu giận dữ vì không biết phải làm gì giúp mọi người, cả lúc cúi chào đáp lại mọi người (ở cuối phim), mặc dù đã chấp nhận thân phận của một Avarta nhưng vẫn đau lòng và nét mặt vẫn đau đớn (cái này thì diễn viên đã thể hiện rất tốt). Và quan trọng nữa là câu nói của Long thần với Aang “cậu là Thiên vương, cậu không được làm hại ai cả” và lát sau, khi đánh đuổi Hỏa tộc, Aang cũng chỉ dâng nước để dọa chứ không đánh chìm tàu. Người bị chết trong trận chiến là Tướng quân thì vì “ngươi chỉ nghĩ đến mình, đó là điểm yếu của ngươi” (chú của Zuko đã nói với hắn như thế).
 Câu chuyện cũng những nhân vật khác cũng xoay quanh chủ đề này. Katara luôn ở bên giúp đỡ và tin tưởng vào Aang. Nhân vật Công chúa của Bắc phương Thủy tộc thì sẵn sàng hy sinh bản thân, trước khi chết còn nói “phải cho hắn thấy rằng không điều gì có thể thay đổi đức tin của chúng ta”.
 Một nhân vật nữa, mà mặc dù không thật rõ ràng nhưng nếu để ý kỹ ta cũng thấy rằng hành trình của anh ta cũng đang tuân theo quy luật đức tâm ấy, đó là Thái tử Zuko. Đầu tiên là việc tại sao anh ta lại bị cha mình đuổi đi, từ một câu nói ngăn Tướng quân hại bạn mình (đại khái thế, đoạn này thì ko nhớ lắm :p), rồi đến việc không dám chiến đấu với cha mình (kiểu như là sợ làm hại người thân của mình). Kịch bản cũng đưa ra nhiều chi tiết như khi anh ta nói chuyện cùng với Aang – đang bất tỉnh “cha ta nói em gái ta mạnh mẽ hơn nhiều, còn ta thì giống mẫu hậu hơn” hay khi được Aang cứu (lúc mà Zuko định cướp Aang khỏi Tướng quân nhưng lại bị làm cho bất tỉnh), trở về anh ta đã thần ra như đang suy nghĩ. Chi tiết nữa là khi đánh nhau với Katara trong hang, anh ta nói như xin lỗi Katara, rằng không muốn làm hại ai mà chỉ muốn được hồi hương. Người chú của Zuko (nhân vật này thì được xây dựng hay hơn trong phim hoạt hình rất nhiều) thì thường khuyên cậu từ bỏ thù hận và sống tĩnh tâm hơn. Chính ông cũng tức giận khi thấy Tướng quân định giết chết Linh thần.

 Thứ hai là câu nói của người chú của Zuko “mỗi người sinh ra là để làm một nhiệm vụ nào đó”. Ngay từ đầu câu chuyện Katara đã nhắc tới trách nhiệm của mỗi người “em là trách nhiệm của anh, còn cậu ta là trách nhiệm của chúng ta”. Bản thân Aang, khi sinh ra cũng là để trở thành Avarta và cậu không thể chống lại sứ mệnh đó. Dù không muốn nhưng cuối cùng cậu đã phải chấp nhận điều đó. Rồi có chi tiết người chú nói với Zuko “cháu sẽ còn gặp lại cậu ta, cháu và cậu ta có duyên mà”. Có vẻ như chính Zuko cũng đang thực hiện sứ mệnh của mình – sứ mệnh của Lam Linh. Và chắc là trong những tập tiếp theo Zuko sẽ được Aang cảm hóa và cùng với Katara, và có thể sẽ thêm một Tiết thổ sư đồng hành của Aang trong hành trình lập lại trật tự Trái đất.

 Phim cũng có những chi tiết rất hay, như là khi Aang ở trong hang đá, Katara nói “Aang, cậu có nghe thấy tớ nói không, tớ tin cậu sẽ quay trở lại mà”. Có thể hiểu là Katara luôn theo sát Aang, và biết là cậu đang muốn trốn tránh cuộc chiến này, cuộc chiến mà dường như là chính cậu đã gây ra (trước đó có chi tiết ông hòa thượng lừa bắt Aang nói “vì ngươi mà ta đã phải chịu khổ quá nhiều”, và sau đó là câu nói của Long thần “ngươi không được trốn tránh, hãy để nỗi giận dữ ấy thoát ra, tất cả đều thể hiện tâm trạng của Aang trong cả phim). Và vì thế mà Katara muốn nói để động viên Aang, và khi mà Aang làm được – đánh bại được kẻ thù, thì Katara đã ôm lấy Aang. Những chi tiết ấy rất thống nhất với nhau.
Tuy vậy vẫn có một chi tiết hơi buồn cười, ấy là khi Tướng quân định giết chết Nguyệt Linh, chú của Zuko đã muốn ngăn cản nhưng tại sao không giằng Nguyệt Linh khỏi tay Tướng quân luôn mà lại để cho hắn giết chết Nguyệt Linh? Không hợp lý.
À, người chú của Zuko có một sự sắp xếp cũng rất hay, đó là việc con trai của ông đã chết trong chiến trận, và vì thế mà ông coi Zuko như con mình, luôn quan tâm, chăm sóc và chỉ đường cho Zuko.

 Về kỹ thuật dựng phim thì thực sự phim 3D cho ta cảm giác thật hơn nhiều, nhưng mà vẫn chưa “sướng”, Phim có nhiều cảnh chiến trận nhưng chưa có những cảnh khiến người xem thót tim vì cảm giác như mình bị lửa, hay nước tấn công. Vì thế, phim này nếu xem 2D cũng hay không kém 3D đâu.
 Cái mình thích nhất trong phim là sự tạo hình cho nhân vật và bối cảnh. Thủy tộc thì mang hơi hướng của người da trắng, Khí tộc thì là những sư của Tam tạng, Thổ tộc thì là người châu Á như Trung Quốc, Nhật Bản (Avarta của Thổ tộc tên là Misu… gì gì đó, rất là Nhật), còn Hỏa tộc thì là những người Nam Á như là nhân vật Zuko do diễn viên chính trong Triệu phú khu ổ chuột đóng. Thứ nữa là các bối cảnh, Hỏa tộc (gọi chính xác là Liệt hỏa quốc nhưng mình gọi thế cho tiện nhé) dùng những tàu chiến, những vũ khí đầy lửa, khói bay ngút trời mà khi đáng Bắc phương Thủy tộc đã gây mưa bụi đấy (cái bọn ô nhiễm môi trường =))). Người của Thủy tộc thì sống băng giá, khi mà Aang và các bạn tới còn có cái cổng bằng nước mở ra mở vào.
 Diễn viên trong phim đóng cũng rất đạt, như vai Aang, tuy còn nhỏ tuổi nhưng cậu diễn viên diễn rất tốt tâm trạng giằng xé đầy mâu thuẫn của Aang, và cũng có cả phong thái đĩnh đạc của Avarta nhưng lại cũng trẻ con những khi vui đùa với bạn bè, với người thầy mà Aang coi như cha (kịch bản cũng đưa ra những chi tiết rất hay và hợp lý). Cả diễn viên đóng vai Zuko nữa, đóng rất đạt khi nhắc lại quá khứ đau buồn của mình.

 Ôi, còn nhiều nhiều lắm những chi tiết thú vị mà khi xem  mới thấy hết được. Thực sự là phim rất hay, điều duy nhất khiến mình thấy hối hận vì đã xem phim này là bởi nó hay quá mà lại chưa có phấn sau để xem ngay. Trong hoạt hình có 4 phần thì phải, không biết là liệu phim có như thế không (có thể lắm vì Harry Potter còn có đủ 7 phần được cơ mà), nhưng thế thì phải 6 năm nữa mới có thể xem được kết cục cuối cùng được câu chuyện. Đấy, phim làm người ta rất là tò mò khi mà cuối phim đã mập mờ đưa ra sự xuất hiện của cô em Zuko – người mà sức mạnh Hỏa có vẻ đỉnh nhất. Chắc chắn là 2 anh em sẽ đối đầu rồi. Theo mình võ đoán thì chắc là Aang và các bạn sẽ giúp Zuko chiến thắng cô em này và Zuko sẽ phục thiện. Trùi ui, mình muốn xem tiếp :((.